World Trip Journal

Ký sự Ta ba lô Nam Mỹ 23

Easter  Island ( continue)

Posted by Letrinhphoto

Xe chúng tôi chạy dọc theo bờ biển ,bỗng thấy có một đàn bò và ngựa từ đâu chạy ngang đường tôi sẵn máy ảnh trong tay nên giơ máy chụp vài tấm qua cửa kính xe :

Các anh cao bồi người bản xứ ngồi trên lưng ngựa vẫy tay chào theo chúng tôi . Sau lưng họ có vắt sẵn mấy cái chân nhái để lặn biển , trông mới tiêu diêu tự tại làm sao. Ở giữa thiên nhiên tươi đẹp như thế này mà được ngồi trên lưng ngựa rong ruỗi với đàn bò, rồi lại nhãy xuống biển , chơi với sóng thì còn gì bằng. Nhìn họ tôi thoáng chốc muốn được như họ:

Chúng tôi ghé vào một bãi tắm cạnh bờ biển , nơi đây có những hàng dừa cao mọc dài bên bờ biển . Khung cảnh này rất giống Hawai hay các bãi biển xinh đẹp khác. Chỉ có điều bãi cát ở đây chỉ dài chừng vài chục mét. Đây là bãi biển duy nhất trên đảo này mà tôi thấy có cát ( những bãi khác toàn đá với đá) . Chúng tôi tấp vào để kiếm gì lót bụng >

Khi đi bộ xuyên qua những hàng dừa gần tới bãi biển, tôi lại thấy thêm một hàng tượng nữa. Tượng ở đây đội nón nhiều hơn ở những điểm trước mà chúng tôi đã qua . Có ông cụt đầu , ông bị cụt nữa người ?!!

Và thật thoải mái khi ngồi bên bờ biển gió mát rượi , làm hai xiên thịt nướng với hai lon bia ướp lạnh. Tôi thấy cuộc đời tươi đẹp làm sao :

Bên bãi biển này chúng tôi mua ít quà lưu niệm từ những người bản xứ bày bán tại đây rồi lại tiếp tục lên đường.

Lại đến một cánh đồng khác có tượng :

Các tượng ở đây khá đồng đều và giống nhau :

Có một người giống như nhà khảo cổ cứ đứng nhìn các bức tượng rất lâu :

Đây là bộ xương ngưa chúng tôi thấy ven đường ,gần những bức tượng trên . Bên cạnh còn đủ cả bộ xương sườn móng và lông đuôi:

Theo bản đồ chúng tôi tìm đến một cái hang động, nhưng đến nơi thì thấy một cái lỗ to dưới lòng đất dược tạo thành từ đá ( dung nham núi lửa ). Tôi nhảy xuống trước , chị Dung và bà Paulet còn do dự vì thấy hơi ghê ghê:

Dưới hố hiện ra một miệng hang, hơi lạnh từ trong hang tối tỏa ra làm tôi rợn tóc gáy.Tôi gọi mọi người cùng xuống , có gì thì ….chết chung

Mọi người cùng tiến vào :

Đi qua bóng tối một hồi thì có một giếng trời . đây là nơi người xưa nấu bếp , khói bay lên trời chứ không tụ trong hang :

Ông táo :

Chúng tôi dừng tại đây để làm vài tấm ảnh lưu niệm kiểu Indiana Jones:

Qua khỏi cái bếp ( giếng trời) đường hầm vẫn còn tiếp tục nối dài nhưng do quá tối và không biết nó dẫn đi đâu nên cả nhóm nhùng “chân quay đầu là bờ”

Trên đường ra cái hố để leo lên tôi còn phát hiện ra nhiều lối đi khác dẫn đễn nhiều cửa hang khác. Nhưng thôi thế là đủ. Nhìn ghê quá , không khí thì ẩm thấp mà nhìn thì giống như mấy cái động yêu quái trong phim Tây Du Ký vậy , bấm máy vài cái rồi chạy ra cho chắc:

Có cái cửa hang nhỏ xíu phải chui qua , thôi ghê quá :

Chúng tôi lại quay ra xe để đi vòng quanh đảo .

Con đường dọc bờ biển thật đẹp , với những đàn ngựa đi rong và những dây thép gai :

Những hồ nước trên mặt đá núi lửa :

Những lớp đá này được hình thành từ dung nham núi lửa:

Cỏ cây vẫn mọc tươi tốt trên những lớp đá đó :

Nhìn cái hồ trong veo ai cũng muốn nhãy xuống tắm :

Chúng tôi tiếp tục chạy xe một vòng quanh đảo . Có những bờ đá sóng đánh vào bờ cao hơn đầu người thật khủng khiếp. Tôi có ghé vào để chụp ảnh và cũng đã mém chết tại đây nếu không chạy kịp.

Đi vòng quanh đảo tôi nhận ra ra một điều là hòn đảo này thật nhỏ nhưng thật đa dạng về hình thái . Có những bờ vực với vách đá thăm thẳm, có những ngọn đồi cỏ lau với những cây cao lạ mắt nhìn như đang ở Châu Phi, Lại có những cánh rừng với cây thông cây sồi nhìn như đang ở một rừng quốc gia nào đó của nước Mỹ., lại có những bờ biển toàn đá hiểm trở và có những bờ biển cát mịn như ở Hawai. Đi đến đâu trên hòn đảo này cũng cho tôi một cảm giác khác lạ. Nhưng có một điều tôi dễ dàng nhận ra là: người Chile cực khôn khi không xây bất cứ một khách sạn hay resort nào trên đảo hết, họ muốn giữ một vẻ hoang sơ và huyền bí cho đảo này.(đây cũng là lý do chính mà du khách tìm ra đây), nhưng họ lại xây một sân bay khang trang với các chuyến bay bằng Boing 767 ra đảo để phục vụ du lịch . Thế mới thấy cách người ta làm du lịch như thế nào. Nghĩ lại suốt chặng đường vừa qua của chúng tôi, ở những nơi chúng tôi đã đến, tôi thấy không phải vì họ nghèo mà vì họ không muốn bê tông hóa những địa điểm du lịch sinh thái như vầy. .

Chúng tôi về lại nhà nghỉ , để chuẩn bị cho ngày mai về lại Santiago. Chúng tôi tự nấu ăn trong nhà bếp của nhà nghỉ . Bữa ăn của chúng tôi là 3 gói mì gói và hai quả trứng gà mà chúng tôi mua với giá 50 usd trong một cửa hàng thưc phẩm nhỏ trên đảo.

  • Share/Save/Bookmark
November 19th, 2008 at 1:43 pm


Leave a Reply/ Lưu bút

Subscribe without commenting