World Trip Journal

Ký sự Ta ba lô Nam Mỹ 21

Ngày 7/10/2008 Easter Island – Ngày đầu chưa thấy tượng Moai

Posted by Letrinhphoto
Đảo Phục Sinh , Easter Island hay Rapa Nui mà tôi được biết là một hòn đảo nhỏ, hoang sơ vắng vẻ , nằm giữa Thái Bình Dương gần 4000 km cách châu Mỹ , gần nữa đường về tới New Zealand và châu Á. Hòn đảo với các tượng Moai được làm từ dung nham núi lửa, ẩn chứa nhiều bí ẩn về lịch sử của nó mà đến nay còn có nhiều điều khoa học chưa giải thích được . Hòn đảo chỉ có 163,6 km² với chưa tới 4000 dân nhưng lại có ngôn ngữ riêng: Tiếng Rapa Nui. Đảo dược một nàh thám hiểm người Hà Lan tên Jacob Roggeveen phát hiện ra vào ngày lễ Phục Sinh năm 1722 nên ông dặt tên cho nó là đảo Phục Sinh

Chúng tôi tìm kiếm thông tin về nơi ăn ở trên đảo với nhiều dân ba lô khác ở Santiago , thì chưa gặp được ai từng ra đó với họ đi Easter Island vẫn là 1 điều xa xỉ vì chi phí quá đắt, chỉ thua có Galápagos Islands. Chúng tôi cảm thấy mình may mắn khi có được vé rẻ đến không ngờ.

Chúng tôi ngạc nhiên khi máy đưa chúng tôi ra đảo không phải là một chiếc hai cánh quạt như trong phim phiêu lưu mạo hiểm hay một chiếc trực thăng như khi ra Côn đảo mà lại là 1 chiếc Boeing 767 ?! Nhìn trên cao nhìn xuống hòn đảo thật nhỏ ,với các cạnh là những vách đá cao thẳng đứng tạo thành những bờ vực chết người. Tôi không thấy nhà cửa khách sạn hay resort gì hết, vậy chi phí dắt đỏ mà người ta đồn chẳng lẻ chỉ là vé máy bay?

Sau khi máy bay hạ cánh chúng tôi nhanh kiếm được một nhà nghỉ khá đẹp với sân vườn rộng nhìn ra biển , chi phi không đắt như chúng tôi tưởng. Chúng tôi thuê được 1 chiếc SUV để có thể tự do đi lại. Và lần này cũng như những lần trước chúng tôi có thêm 1 người bạn dồng hành mới, một phụ nữ ngoài 50 tên Paulet người Detroit .

Chúng tôi chạy thẳng ra National Park ngay chiều hôm ấy. Điểm dừng đầu tiên trên đường ra National Park thật bất ngờ , là miệng của cái núi lửa lớn nhất trong ba cái trên đảo.

[

Từ xa chúng tôi có thể nhìn thấy 1 mảng của miệng núi lửa bị khuyết ( hoặc bị bể ) nhờ đó chúng tôi có thể nhìn ra được Thái Bình Dương . Cái hồ rộng lắm, tôi đứng trên vành núi lửa nhìn xuống , nghĩ hoài không biết có cách nào ghi lại hình ảnh này bằng máy ảnh , vì chụp từ trên cao sẽ thấy hồ rất nhỏ, còn lội xuống dưới chụp thì không thể lấy hết mặt hồ hình tròn

Miệng núi lửa nhờ nước mưa tạo thành 1 cái hồ thật đẹp

Vách khá dốc :

Miệng núi lửa nó như thế này đây :

Chúng tôi tiến qua cánh cổng của National Park thì chỉ thấy 1 ngọn đồi trọc rộng lớn , ngoài ra chẳng thấy gì hết. Hơi ngạc nhiên và thất vọng nhưng cũng ráng bước lên đỉnh đồi . Quay đầu nhìn lại có thể nhìn thấy gần như trọn vẹn hòn đảo , nhìn trước mặt là đại dương bao la .

Tôi theo hướng biển chạy xuống triền đồi .Thót tim tôi đứng lại vì đó lại là một cái vực sâu xuống biển . Đây là cái vách đá cao vời vợi mà tôi đã nhìn thấy trên máy bay. Không hiểu sao tôi bị bệnh sợ độ cao mà chuyến đi này gặp nhiều vực sâu quá.

Những hòn đảo có hình dáng kì lạ từ xa. Nhìn cái đảo nhọn nhọn tôi cứ liên tưởng đến những phim nói về thời cổ đại .

Ráng giữ bình tĩnh thò đầu ra dể xem vách đá cao như thế nào . Chỉ kịp thấy 1 chút rồi lại lùi vào trong đứng thở hổn hển. Không dám quay ra một lần nữa để chụp ảnh . ;nhưng hình ảnh cái vách đá phẳng và sâu hun hút kia chắc chẳng bao giờ tôi quên

Tôi phát hiện ra những hòn đá có vết hoa văn được khắc bởi bộ tộc cổ xưa đã từng sống trên đảo này . Giống người này hiện nay các nhà khoa học vẫn còn đang tranh cải .

Cạnh bờ vực:

Chúng tôi tiến sâu vào thì thấy chỉ thấy đá và đá

Cái này mới đầu tôi đoán là Boong-Ke hay Lô-Cốt

Nhưng sau đó người ta bảo tôi đây là nhà ở ?!!!! Tôi nghĩ lại thấy mình khờ vì giữa cái đảo nhỏ xíu và trên một dỉnh đồi quá cao so với mặt nước biển thì Boong_ke Hay Lô Cốt để làm gì nhỉ.

Còn mấy mảnh đá này là nơi để họp hành và nhảy múa ?!!!

Chả biết cái này là cái gì ( quên hỏi):

Họ không cho chúng tôi chạm vào bất cứ viên đá nào trên đảo này vì đó đều là “di tích lịch sử” mặc dù có cái giải thích được, cái không:

Vâng đó là tất cả về cái National Park mà chúng tôi phải trả 15 usd một người để vào . Có người hậm hực tiếc tiền nhưng với tôi được chứng kiến cái vách đá và 2 cái đảo ngoài biển cũng đã xứng đáng lắm rồi.

Toàn cảnh của National Park chỉ là thế này:

Chúng tôi chạy về lại thị trấn , Netwalker ,anhgià ,chị Dung và bà Paulet chạy xe đi săn tìm con nghệ thuật nơi đâu đâu. Còn tôi vẫn cứ lang thang một mình ở bờ biển ngắm hoàng hôn . Nhìn về phía châu Á , nơi đó có gia đình và bè bạn , cảm giác nhớ nhà lại dâng lên , lòng mong ước có một ngày mình sẽ có điều kiện cùng họ đến đây để cùng thưởng thức cái cảm giác ở giữa đại dương mênh mông như thế này.

Tại bờ biển này tôi được chứng kiến 1 đám cưới kiểu đảo giống như ở Hawai của một đôi người Chile. Cô dâu da trắng nõn nà ,áo đầm trắng ngang tới ngực, váy lưa thưa ngang gối như được xé ra để thể hiện một chút hoang dại nơi đảovắng, nhìn cô rất đẹp và thanh khiết . Chú rễ mặc quần áo trắng, cả hai đi chân trần ngang qua những ngọn đuốc lập lòe trong ánh hoàng hôn. Cả hai trông rất đẹp đôi. Chỉ có chừng chục người bạn tham dự đám cưới này .Thấy tôi cứ đứng nhìn , họ mời tôi vào tham gia với họ . Cũng nhảy múa ca hát một hồi đến khi trời tối mịt . Dù là những người xa lạ nhưng tôi thấy có cảm giác gì đó rất thân mật và ấm cúng. Chắc đó là cái cảm giác về tình người đơn giản nhất mà tôi thấy được. Quả thật đây là một đám cưới giản dị nhất nhưng ấn tượng nhất mà tôi từng được tham dự .Vì lịch sự và không muốn phá vỡ không khí lãng mạn đó ,tôi đã không chụp tấm ảnh nào hết. Tôi trở về nhà trọ để chuẩn bị cho một ngày mai đi săn ảnh các Moai

  • Share/Bookmark
October 31st, 2008 at 1:39 pm


Leave a Reply/ Lưu bút

Subscribe without commenting