World Trip Journal

Ký sự Ta ba lô Nam Mỹ 20

Ngày 6/10/2008 Santiago de Chile
Posted by Letrinhphoto
Vậy là sáng nay chúng tôi bay qua Santiago, thủ đô của Chile , đất nước thứ 3 mà chúng tôi đặt chân lên trong chuyến đi này. Tôi nhìn lại 2 đất nước mà chúng tôi đã đi qua là Peru và Bolivia , mới chợt nhận ra rằng : còn lâu lắm mới về nhà . Tôi nghĩ vậy vì lúc này trong tôi đã có cảm giác nhớ nhà . Chị Dung thì khác, chị phấn khởi vì theo như lịch trình của chị thì 4 ngày nữa , sau khi kết thúc Easter Island ,chị sẽ được về với chồng . Trong những ngày qua , tại 2 đất nước đầu tiên , chúng tôi đã được “thưởng thức” nhiều cái nhất :
Ruộng muối lớn nhất thế giới .
Hồ nước cao nhất thế giới
Thủ đô cao nhất thế giới
Con đường nguy hiểm nhất thế giới
Những địa điểm đặc biệt mà chúng tôi đã không đến được thì vô kể trong đó có thể kể đến những điểm đặc biệt sau :
Nasca lines và các di tích xung quanh Cusco ( Peru)
Uros Island ( Peru)
Amazone jungle ( Bolivia)
Madidi National Park (Bolivia)
Hy vọng rằng sẽ tìm thấy được những cái hay hơn ở những địa diểm sắp tới trong lịch trình để bù lại những cái đã bị bỏ lỡ

Chile , một đất nước gây cho tôi rất nhiều tò mò từ trước chuyến đi . Họ da ngâm hay da trắng ? Họ giàu hay nghèo ? Đất nước họ trông như thế nào ? v.v.v… Khoảng đầu giờ chiều chúng tôi đã đến sân bay chính của Santiago. Sân bay quá đẹp ! Có cả dịch vụ thuê xe nữa. Chúng tôi vào thuê ngay 1 chiếc Toyota và lật bản đồ phi về khách sạn . Netwalker làm tài xế và giao cho tôi nhiệm vụ làm GPS ( chỉ đường) .

Khác hẳn Peru, khi ra khỏi sân bay, xe chúng tôi nhập vào con đường cao tốc hiện đại. Cả bọn nhao lên vì mọi thứ nhìn như đang ở Mỹ vậy. Xe tiến vào thành phố , cả bọn chúng tôi đều nhất trí với nhau khu này giống như California. Phương tiện giao thông chủ yếu trên đường vẫn là xe hơi . Không có nhiều xe luxury ( sang trọng , đắt tiền ) như ở Mỹ và …Việt Nam mà ngược lại họ chạy nhiều xe máy nhỏ chừng 1.8L đến 2.5L chắc là để tiết kiệm xăng. Trên đường chúng tôi gặp nhiều phụ nữ lái xe ,chứng tỏ đây là một đất nước năng động.

Freeway

Sắp vào trung tâm thành phố:

Chuyện gái gú không phải là mục đích của chúng tôi trong chuyến đi này , nhưng đến đây thì tôi thật sự ngỡ ngàng bởi cái đẹp của con gái xứ này. Các cô gái trẻ da trắng , tóc đen , váy ngắn, tất dài làm tôi không thể nào tập trung vào nhiệm vụ chỉ đường mà đồng đội giao cho ,; Kết quả là lái xe từ trưa đến tối mới về tới khách sạn mặc dù chỉ cách 20 phút lái xe.

Khách sạn của chúng tôi là 1 căn nhà cổ dạng biệt thự do 1 anh chàng người Mỹ làm chủ. Căn nhà khá u ám và bụi bặm , cô gái làm nhiệm vụ tiếp tân ra đón chúng tôi thì lại quá đẹp , đôi mắt long lanh, làm tôi cứ liên tưởng đến nhưng căn nhà ma ở Đà Lạt .
Chúng tôi nhanh chóng cất hành lý rồi lại phóng xe đi dao thành phố. Gió mát lồng lộng, chúng tôi đi trên con đường phố chính của Santiago . Netwalker nói nơi đây giống Boston quá , tôi thì nói con đường này giống như đường Lê Lợi ở Sài gòn vậy; cũng phố xá như vậy , cũng bán hàng rong, cũng dòng người đi bộ tấp nập nhưng sao ở đây nó đẹp thế . Chắc là do đường phố và vỉa hè rộng hơn và đặc biệt là không có xe máy. Xe chúng tôi lượn qua những vòng xoay và những tòa nhà có kiến trúc cổ làm tôi có cảm giác rất quen thuộc cứ như mình vừa đánh một vòng xe qua vòng xoay trước thương xá Tax và nhà hát thành phố Sài Gòn vậy. Cứ 2 block đường chúng tôi lại thấy trạm xe điện ngầm đồng thời cũng là nhà vệ sinh công cộng. Nhìn rất gọn và đẹp . Tôi tự hỏi khi nào nước mình được như vầy ?

Lối xuống xe điện ngầm đồng thời cũng là nhà vệ sinh công cộng:

“Khi nào nước mình dược như vầy?” Đây là câu hỏi mà chúng tôi thảo luận trên xe lúc dạo quanh thành phố . Tôi nói với anhgià rằng : Chile là một đất nước rộng lớn nhưng sạch đẹp và phát triển một phần là do dân số thấp ( chỉ khoảng 16 triệu) còn Việt Nam thì đất hẹp người đông ( 80 triệu ) . Tôi hỏi anh mấy cái chuyện kế hoạch hóa gia đình mà nhà nước ta khuyến cáo có thực sự là sẽ có hiệu quả làm dân số giảm đáng kể không ? Anh trả lời rằng : Có . Anhgia lại kể tôi nghe 1 chuyện rằng : Ở Ukraine năm 1991 dân số là 56 triệu, dến nay chỉ còn có 46 triệu. Thật đáng kinh ngạc . Tôi hỏi anh : Vậy là nhờ nhà nước khuyến khích kế hoạch hóa gia đình hay tự nhiên nó vậy ? Anh trả lời rằng : ” Khủng hoảng kinh tế nên đế thằng nào dám đẻ hết” Tôi chỉ biết cười sặc sụa …

Xe chúng tôi chạy sâu vào trong Downtown, mọi người rất ngỡ ngàng vì trong 1 khu sầm uất vậy nhưng tòa nhà nào cũng mang kiến trúc châu âu đặc trưng . Tất nhiên không phải tất cả các tòa nhà đó đều là nhà cổ.nhưng kiến trúc rất đồng đều. Thế là chúng tôi lại thi nhau tranh luận về nơi này . .Người thì nói nó giống các khu phố của Pháp hay Châu Âu , người thì nói nó giống New York, Boston v.v.v. Tôi thì chỉ thấy thành phố này là sự tập hợp của những cái hay cái hay cái đẹp khác trên thế giới , Có sự hiện đại và năng động của Mỹ nhưng lại có nét cổ kính và lãng mạn của Châu Âu. Cả bọn chẳng buồn “sáng tác ảnh nghệ thuật” nữa , cứ “lưu niệm” mà phang rối rít. Còn tôi thì tự nhủ trong lòng sẽ quay lại đây một lần nữa với gia đình mình khi điều kiện cho phép.

Chúng tôi tấp vào 1 nhà hàng trong khu trung tâm thời trang của Santiago. Có lẽ do ăn uống quá cực khổ trong những ngày ở Peru và Bolivia nên đồ ăn hôm nay thấy cực ngon mặc dù rất giản dị:

Trước khi về khách sạn chúng tôi không thể nào không ghé vào mua 1 thứ được xem là đặc sản nổi tiếng nhất của Chile, đó là rượu vang. Rượu vang ở đây tôi đã được nghe nhiều từ khi còn ở Peru và cũng đã từng được thử qua trên chiếc thuyền đi ra đảo Mặt trời ở Bolivia do anh bạn người Chile mời. Đúng là danh bất hư truyền: Kết quả là sáng sớm ngày hôm sau trên đường ra sân bay đi Easter Island cả ba thằng đàn ông không ai mở mắt lên nổi và khi bay ra gần tới đảo chẳng ai buồn chụp ảnh Easter Island từ trên cao .

Share
October 31st, 2008 at 1:37 pm


Leave a Reply/ Lưu bút

Subscribe without commenting