Ký sự Ta ba lô Nam Mỹ 19
Ngày 5/10/2008 Người việt tại La Paz
Posted by Letrinhphoto
Sau khi trở về khách sạn từ con đường nguy hiểm , chúng tôi bất ngờ và vui mừng gặp mặt Hoankiem , một ta ba lô nổi tiếng trong các diễn đàn về phượt ở Việt Nam , đang đợi chúng tôi tại sảnh khách sạn . Gặp một người Việt tại cái thủ đô cao nhất thế giới này đã vui rồi huống chi là gặp 1 người bạn ( hoankiem đã cùng đi Châu Phi với netwalker năm trước) . Chúng tôi kéo nhau ra ăn uống tâm sự tại một nhà hàng tàu gần đó. Có lẽ đây là dịp để chị Dung tỏ long ái mộ của mình với một nickname mà chị đã ngưỡng mộ từ lâu trên mạng. Cuộc gặp này cũng là 1 sự mở đầu cho một sự kiện mà sau này chúng tôi gọi là : “ Chuyện tình La Paz” . Anh cho biết anh đi 1 mình trong chuyến đi 3 tháng này do có nhiều người hứa lèo đổi ý vào phút chót, nhưng theo tôi thì đó cũng chả là gì vì cái chính là anh vẫn đi và đi một mình . Đi một mình thì cảm nhận cuộc sống xung quanh mình dễ hơn và phiêu hơn là đi đông người . Có lẽ anh là người gây cho tôi thiện cảm và giúp tôi ngộ ra điểm này nên sau đó có nhiều lần tôi đã “đánh lẻ” để được đi một mình; đi một mình để được cảm nhận nhiều hơn. Lịch trình của hoankiem ngược lại với chúng tôi nên chỉ có thể nói chuyện với nhau được vài tiếng thôi vì sáng sớm mai nhóm chúng tôi lên đường bay sang Santiago, thủ đô của Chile, còn anh thì tiếp tục rong ruỗi vài ngày tại La Paz .
Sáng sớm ngày hôm sau (05/09/2008) , do sự chủ quan của mọi người và cũng do phía hãng máy bay đổi giờ bay hơn chục lần nên chúng tôi đã trễ chuyến bay đi Santiago. Cũng may họ đền bù cho chúng tôi 1 khách sạn 5 sao lớn nhất La Paz cộng với tiền ăn uống và di chuyển miễn phí . Thế là chúng tôi lại có thêm thời gian để dạo quanh thủ đô La Paz này. Và tất nhiên chúng tôi có thêm thời gian để tán dóc với hoankiem .
Đại lộ trước cửa khách sạn hôm nay có lễ hôi nên taxi không vào được, phải khiêng đồ gần chết:

Đây là một lễ hội văn hóa nên rất đa dạng về các loại hình tham gia :

Khám bệnh miễn phí :


Các trường đại học quảng bá cho trường và ngành của mình , Có trường thấy tôi cầm máy ảnh đi lung tung còn mơi tôi tham dự khóa học nhiếp ảnh miễn phí 1 tháng :


Dạy võ miễn phí:

Tuyên truyền xã hội :

Và cả tôn giáo :

Vui chơi :


Buôn bán :

Ai ai cũng có thể tham gia :


Chúng tôi và hoankiem:

La Paz :


Tối đến chúng tôi ăn tối tại nhà hàng trên tầng cao nhất của khách sạn, từ đây có thấy cả thành phố La Paz trùng điệp lõm vào giũa như 1 thung lũng không lồ, với hàng ngàn ánh đèn le lói xung quanh bao phủ lấy chúng tôi như chúng tôi đang ở giữa vũ trụ đầy sao vậy . Trên dường ra về , nhìn những tấm ảnh treo tường , chúng tôi phát hiện ra nhà hàng này là nhà hàng đã từng đón tiếp vô số các chính khách quan trong đến La Paz, có nhiều người tôi biết nhiều người không nhưng có người dễ nhận ra nhất đó là Fidel Castro