Lang thang 3 – Lộn nhộn như Barcelona
Đến Barcelona vì đã nghe nói quá nhiều về mấy cái kiến trúc độc đáo không giống ai của bác Gaudi ở thành phố này.
Cũng ko tìm hiểu nhiều trước khi đến nên không ngờ đến nơi lại lắm thứ vui nhộn thế.
Đầu tiên là lê cái vali đi tìm nhà trọ. Thôi thì cứ đi metro về Quảng trường trung tâm Placa de Catalunya, loanh quoanh phố du lịch Las Ramblas, thế nào mà chẳng tìm được 1 cái.
Gần ngay quảng trường, rất nhiều hostel và khách sạn hạng trung bình. Phố Las Ramblas là phố du lịch, nhộn nhạo, đông người, và hình như an ninh cũng ko phải là tốt lắm, nên ko có các khách sạn lớn, luxury, thật trúng ý mình!
2 bên phố có rất nhiều biển quảng cáo hostel, hotel 1*, 2*. Dưới phố là cổng chung đi vào, phải đi lên thang gác, mỗi tầng lại là 1 hostel mini. Mọi thứ đều cũ kỹ. Có những hostel có nối phone với cổng ở tầng 1, có thể hỏi luôn xem còn phòng hay ko, nhưng hầu như ko có, đi 1 mình, ko có ai trông đồ, đành khệ nệ xách vali lên theo, hết phòng lại khệ nệ khênh xuống.
Nhìn thấy có 1 cái biển Pension, hí hửng vì thường pension thì sẽ rẻ, đôi khi lại có bếp để tự nấu nướng, leo lên đến tầng 4 rưỡi, nhòm vào thì thấy rặt các ông bà già rớt rãi lòng thòng, vừa thở vừa cười, mệt muốn chết!
Cuối cùng thì cũng tìm được 1 cái family hotel may sao lại còn dư ra 1 phòng đơn, 22Eur, free internet. Thế là may mắn lắm rồi vì ở châu Âu, đi 1 mình, muốn kinh tế thì ở dorm, chứ hiếm khi tìm được phòng đơn lẻ. 1 giường đơn cũ kỹ, 1 cái tủ ko cánh và 1 cái bàn chân sắt ko hiểu từ thời nào, nói chung là gợi nhớ rất nhiều đến những phòng khách UBND huyện, xã ở nhà. Được cái rất tiện, bước chân ra cửa là đã nhập ngay vào không khí náo nhiệt ở cái phố ramblas này. Mặc dù được cảnh báo là ko nên đi xuôi phố xuống phía cảng vì rất đó là khu vực hoạt động của các chị em, có thể gặp nguy hiểm nếu họ tưởng mình đến đấy giành chỗ làm của họ, nhưng ban ngày thì ko sao, mà phía cuối đó lại có 1 cái local market bán rau bán thịt như kiểu chợ Hàng Da nhà mình. Hoa quả sặc sỡ, tươi ngon, bổ sung vitamin cần thiết cho những bữa ăn ko điều độ trong những ngày lang thang vật vờ.
Ngoài không khí náo nhiệt và thân thiện của 1 thành phố Nam Âu, có lẽ Barcelona thu hút khách du lịch đến nhiều cũng vì các công trình kiến trúc độc đáo của bác Gaudi.
Casa Batlo’
Và tất nhiên là công trình Sagrada Familia. Ko rõ lắm về kiến trúc nhưng nghe đâu bác í phải tính toán khéo léo lắm thì mấy cái tháp này mới có thể nghiêng ngả mà ko bị đổ. Trông giống như trẻ con chơi trò nhỏ lâu đài cát trên bãi biển. Tuy nhiên hình như lúc nào đến đây cũng đang trong tình trạng tu sửa (mấy năm rồi ko hiểu bây giờ xong chưa).
Ăn uống ở barcelona khá rẻ, đồ ăn cũng ngon. Khoái nhất lại là món bánh mì dài dài giống baguette bên pháp, rạch đôi ra, rưới nước xốt cà chua tươi lên, ko hiểu cái nước này bọn nó làm kiểu gì mà rất đơn giản, ăn lại ngon. Có lẽ là cà chua tươi xay ra, 1 ít dầu olive, 1 chút muối, 1 tí tỏi, chắc thế. Bánh mì ròn, nước xốt tươi mát, ngày nào cũng ăn mà vẫn thấy ngon.
Tối đến sang trọng hơn 1 tí thì chui vào mấy cái resto kiểu TBN, có kiểu ăn giống như đi ăn dimsum ở nhà hàng Tàu, mỗi thứ 1 tí bày trong đĩa, thích gì thì nhặt ăn, ăn xong tính tiền theo đĩa. Kiểu này quả là tiện cho những người đi 1 mình mà vẫn muốn vào nhà hàng! Chứ tớ là ngại nhất bạn McDo. Món ăn ngon, nhà hàng ấm cúng, nhạc nhẽo rộn ràng, không khí vui tươi, náo nhiệt. Mà xem chừng giai gái ở đây trông ai cũng xinh xắn, sexy!
Ăn no, ngủ kỹ rồi lại đi chơi.
Placa Carles Buigas
Xong rồi dành hẳn 1 ngày cho cái park Guel có cái ghế băng nghe đâu dài nhất TG.
Park này cũng là công trình của bác Gaudi, cũng kiểu design của riêng bác í. Park rất rộng, nhưng cây cối thì ko được xanh tốt lắm, cỏ hơi xác xơ chứ ko mướt mát như ở UK (miền nam nóng hơn nên cỏ cũng vàng vọt suy dinh dưỡng hơn), và hơi nhiều bụi. Trời nóng, người đi lại rầm rập, bụi tung mù trời, bụi như phố Sapa ngày 30/4.
Ngó nghiêng 1 vòng xong thì nóng ko chịu nổi, lại bụi nữa. Quyết định xa xỉ ngồi vào 1 quán ngay trong công viên, cạnh cái sân có cái ghế dài nhất TG này, chứ bình thường thì 1 lon coke ở máy bán tự động là quá thỏa mãn rồi. Ngồi phịch xuống ghế, đặt máy ảnh lên bàn, đặt balo xuống chân, ngửa cổ tu lon coca mát lạnh. Ôi thôi thôi, mới hết nửa lon coca thì cái balo hông choé đã ko cánh mà bay. Ngơ ngác nhìn xung quanh, mếu máo “my bag”. Mọi người xung quanh nhìn nửa thương hại, nửa như bảo sao lại có người ngớ ngẩn thế nhỉ! Thôi, mất thì chịu, khác nào thời bao cấp lại lơ đãng để xe peugeot ko khóa ngoài Bờ Hồ! Đến lúc chợt nhớ ra hôm nay trong balo có cả passport vì định ra ngân hàng thì cũng ko còn hứng thú để mà khóc nữa.
Chạy vào quán, định bắt tay làm ăn với bác chủ hàng. Đoán là có thể bác í thế nào cũng quen biết đội quan hoạt động ở khu vực nhà hàng bác í, vận dụng vốn tiếng Ý còi (nghe đâu TBN với Ý hiểu nhau 80%) để bẩu bác í là, tiền thì tôi đếk cần, những thứ khác cũng biếu luôn, nhưng nếu tình cờ ông có nhìn thấy ai đánh rơi cái passport của tôi thì báo cho tôi, tôi hậu tạ! Bác í lạnh lùng bảo bác í bận lắm, còn phải làm ăn!
Tìm kiếm loanh quoanh, hy vọng nó thương tình vứt lại cuốn hộ chiếu.
Tong tẩy chạy ra Lost&Found xem có ai tình cờ nhặt được.
Lật đật ra báo cảnh sát. Tìm mãi mới ra. Các chú thờ ơ đưa cho tờ khai, thích tiếng gì có tiếng ấy. 1 chú khác vứt cho 3 quyển khổ A4 đầy oặp những ảnh. Mỗi trang dán chi chít có nhẽ đến 30 cái ảnh khổ 4×6, mỗi cuốn dày 60 trang. 3 cuốn chia theo 3 chủng: Maroc, Thổ, Trung đông; châu Á; Nam Mỹ (riêng TBN bổ sung thêm đội quân hùng hâu từ nam mỹ này, các nc châu Âu khác hầu như ko có). Thằng nào cũng giống thằng nào, mà lúc đấy đang nhắm mắt, ngửa cổ, có nhìn thấy thằng nào đâu mà xì đểu.
Khai xong, các chú cho cái chứng nhận, coi như giấy thông hành, giá trị trong 15 ngày, kịp đi làm cái khác.
Vé máy bay Ryanair may quá đến barcelona là chặng cuối. Quyết định ở lại thêm 4,5 ngày, ngày ngày ra Lost & Found, và quay lại park Guel bới mấy cái thùng rác, tìm kiếm bụi rậm, với chút le lói hy vọng vào lương tâm của thằng ăn cắp.
Tiền thì sắp hết, đúng là sống bằng niềm tin!
Phuc chi sat dat :). Cai mishap mat passport trong luc than gia dam truong nhu vay that dung la ko biet nen khoc hay nen cuoi. Mong nhung entry tiep cua chi.
June 19th, 2008 at 8:20 amOppss, em meant la ” Than gai’ da(.m tru*`o*`ng”. Sorry chi, em typed nhanh qua nen bi nham.
June 19th, 2008 at 8:21 amMay em đính chính chứ không anh cũng đọc thành từ khác hẳn :P
June 19th, 2008 at 6:16 pmCám ơn em nhiều. Nhầm cũng vui mà!
June 22nd, 2008 at 4:38 amI dont regularly make comments on blogs, but I have to say that this post really forced me to do so. Really fantastic post.
June 11th, 2010 at 1:39 amHello, I just stopped by your blog and wanted to say hi. You have a lot of really great content here, I can’t wait to read more. I’ll be back soon, thanks a lot for posting!
June 29th, 2010 at 7:41 amcool picxxs
August 19th, 2010 at 7:42 pmcool picxxs
August 20th, 2010 at 9:52 am